My blog on blogspot

Advertisements

Trung tâm Yoga lớn nhất Việt Nam đã khai trương!

Hãy đến tham quan và tập thử miễn phí để trải nghiệm và thăng hoa cùng Yoga Ấn Độ.

Trung tâm VYOGA WORLD đươc sáng lập bởi những người tâm huyết cùng YOGA với phương châm mang lại sức khỏe về thể chất, vẻ đẹp về hình thể, sự minh mẫn và thư thái tâm hồn. VYOGA WORLD cam kết mang đến cho mọi ngừơi một trung tâm YOGA đích thực qua các bài tập bài bản, công phu mang tính khoa học, đầy đủ các lợi ích thiết thực cùng chất lượng phục vụ tốt nhất.

Toàn bộ các thầy dạy đều đến từ Ấn Độ – cái nôi của YOGA và có bằng cấp chuyên môn về giảng dạy YOGA, đã từng đạt được các giải thưởng lớn trong các cuộc thi YOGA quốc tế.

Trang thiết bị và phòng tập được đầu tư phù hợp với tiêu chuẩn quốc tế, tạo điều kiện thuận lợi và sự thoải mái cho người tập.

Trong quá trình luyện tập nếu có vấn đề về xương khớp Hội viên sẽ được tư vấn trực tiếp bởi chuyên gia về xương khớp.

Ngoài ra tại VYOGA WORLD hội viên có thể thư giãn với phòng xông hơi giúp thư giãn và giải độc cơ thể, hệ thống các máy tập tiên tiến hỗ thêm trong quá trình tập luyện.

Để biết thêm chi tiết mời các bạn tham quan trung tâm tại :

Trung tâm yoga VYogaWorld

Địa chỉ: tầng 5 TTTM Maximark – 3C đường Ba Tháng Hai, P.12, Q.10

Điện thoại: (08) 62 645 792 – 3

Fax: 62 645 794

Email: info@vyogaworld.com


Vượt qua số phận!

Amazing Dance of a man with one leg and a women with one hand

Những câu hỏi làm thay đổi cuộc đời

Hãy tự hỏi mình 6 câu hỏi dưới đây và bạn sẽ sống hạnh phúc hơn. Bạn không tin ư? Vậy thì cũng đáng để bạn thử tự vấn đấy. Nào, bắt đầu nhé!

1. Tôi có thực sự yêu anh ấy?

Đây là câu hỏi hóc búa đối với hầu hết phụ nữ vì nó làm chúng ta nghĩ về điều chúng ta muốn, chứ không phải điều người bạn đời muốn. Đa số sẽ trả lời “có” và kèm theo chữ “nhưng…”. Những gì theo sau chữ “nhưng” mới là vấn đề.

Có, nhưng anh ấy uống rượu nhiều quá. Có, nhưng tôi muốn anh ấy đừng liếc nhìn phụ nữ khác. Hãy suy nghĩ xem anh ấy có là “người đàn ông đích thực của mình” hay không. Nếu không, hãy tự hỏi điều gì làm bạn hạnh phúc hơn và hãy lập kế hoạch quan trọng cho mình trước khi quá muộn!

2. Tôi thực sự muốn làm gì nếu mọi người thu nhập như tôi?

Việc đưa tiền bạc ra khỏi “phương trình” sẽ giúp bạn tập trung vào những gì bạn thực sự thích làm. Khi nghĩ về công việc mơ ước, hãy tự hỏi điều gì thu hút bạn. Có thể đó là giờ giấc linh động hoặc chịu trách nhiệm về kế hoạch riêng. Tuy nhiên, đừng ảo tưởng hoặc mơ mộng hão huyền, hãy bắt tay làm việc để… vượt qua chính mình.

3. Tôi có thực sự đói?

Nếu chỉ ăn khi thấy đói thì không lo tăng cân. Nhưng nếu dùng đồ ăn để thỏa mãn cảm giác (chán nản, cô đơn, buồn miệng…) thì nên tự hỏi: “Tôi có thực sự đói?”. Nếu “có” thì đói tới mức nào? Chưa cồn cào thì đừng ăn. Làm vài lần như vậy với các đồ ăn khác nhau, cơ thể sẽ cho bạn biết nên ăn gì. Hãy luôn tự hỏi để tránh tăng cân. Tất nhiên, tránh béo phì là tránh bệnh. Sống khỏe sẽ sống hạnh phúc.

4. Tôi có thực sự cần giàu hơn?

Người ta nghĩ đến việc trúng số để “đổi đời” hoặc chí ít cũng là cải thiện cuộc sống về mặt tài chính. Nhưng bạn không cần một tài sản lớn để có cuộc sống như mong muốn. Mỗi tháng để dành vài trăm ngàn thì sau vài năm bạn sẽ có vài chục triệu. Bạn có thể đặt ra mục đích để phấn đấu. Về cơ bản, đừng nghĩ suông mà hãy hành động. Quản lý tiền bạc cũng như kiểm soát thể trọng của bạn vậy, hãy cố đạt mục đích, đừng “bán đồ nhi phế”.

5. Bạn bè thêm gì vào đời tôi?

Nếu câu trả lời là những điều tốt thì bạn có một nền tảng vững chắc. Nhưng nếu câu trả lời là những điều “gây nhức đầu” thì bạn nên xem lại những người bạn đó. Có bạn tốt thì cũng có bạn xấu, đúng là phải “chọn bạn mà chơi”. “Người bạn tâm giao là người dám làm trái ý ta cả trăm lần để mang lại lợi ích cho ta” (L.Albert).

6. Cha mẹ tôi vẫn biết rõ?

Bạn cảm thấy muốn đổi chỗ làm hoặc đi với ai đó, nhưng mẹ bạn cho rằng bạn sai lầm. Bạn không biết nên làm gì. Ý của cha mẹ có thể đúng, có thể sai, nhưng bạn nên cân nhắc kinh nghiệm của những người đi trước. “Bảy mươi phải học bảy mốt” kia mà. Sự khôn ngoan của người lớn rất đáng học hỏi. Trước khi bỏ qua ý kiến của cha mẹ, bạn hãy tự hỏi ý tưởng đó đến từ đâu và có chứng cớ gì đáng tin cậy hay không.

Theo : Người lao Động

Hai mươi đô la

Một nhà diễn thuyết nổi tiếng đã bắt đầu buổi nói chuyện của mình bằng cách đưa ra tờ giấy bạc trị giá 20 đô la. Trong gian phòng có 200 khán giả, anh ta cất tiếng hỏi: “Ai muốn có tờ 20 đô la này?”.

Những bàn tay bắt đầu giơ lên. Anh ta nói tiếp: “Tôi sẽ đưa tờ 20 đô la cho bạn – nhưng điều đầu tiên, hãy để tôi làm việc này!”.

Sau khi vò nhàu tờ 20 đô la đó, anh ta lại hỏi: Còn ai muốn tờ bạc này không?”. Vẫn có những bàn tay đưa lên.

Ồ, vâng, nó sẽ như thế nào nếu tôi làm thế này?” – nói rồi anh ta quẳng nó xuống sàn và giẫm giày lên. Sau đó, anh ta nhặt tờ bạc lên (bây giờ trông nó đã nhàu nát và dơ bẩn): “Nào, ai còn muốn có tờ bạc này nữa?”. Vẫn còn những bàn tay đưa lên

Những người bạn của tôi, tất cả các bạn phải học một bài học rất giá trị. Không có nghĩa gì đối với những việc tôi làm với đồng tiền, bởi bạn vẫn muốn có nó vì nó không giảm giá trị. Nó vẫn có giá trị là 20 đô la. Nhiều lần trong cuộc sống của chúng ta, bạn bị rơi ngã, bị vò nhàu và bị vẩn đục bởi những quyết định mà chúng ta làm và những hoàn cảnh đến với chúng ta. Chúng ta cảm thấy hình như chúng ta trở nên vô giá trị; nhưng không có nghĩa lý gì, những gì đã xảy ra sẽ không bao giờ làm mất đi giá trị của bạn. Dù thế nào đi nữa, bạn cũng là vô giá với những người yêu thương bạn. Giá trị của cuộc sống chúng ta được quyết định không phải do những gì chúng ta làm hoặc người mà chúng ta quen biết, mà bởi… chúng ta là ai.

Bạn thật đặc biệt – đừng bao giờ quên điều đó!

(Theo Inspiration)

Cho Là nhận

Cho là Nhận!

Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Ích kỷ và Vị tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau:
Sòng phẳng: Cho = Nhận
Ích kỷ: Cho Nhận
Trong lúc rỗi rãi ba người tán gẫu về hành lý của mình. Sòng phẳng lên tiếng:
– Tôi thấy hành lý của các anh lệch lạc, thật khó mang theo. Còn tôi luôn cân đối Cho và Nhận nên mang đi dễ dàng.
– Anh làm thế nào cho cân được? Ích kỷ hỏi.
– Thì tôi phải tính chớ. Tôi chỉ cho đi khi tôi chắc có thể nhận về một lượng tương đương. Cho không hay nhận không của ai cái gì, tôi đều không thích. Tính tôi là vậy, không muốn mắc nợ hay mang ơn.
Ích kỷ:
– Anh nói nghe như thể đi mua hàng vậy: Tiền nhiều mua được nhiều, tiền ít mua được ít, không tiền không mua. Nhưng tình cảm đâu thể đong đếm theo cách đó.
Sòng phẳng cười phá lên, rung cả hai vai. Ích kỷ ngạc nhiên:
– Tôi nói vậy không đúng à?
– Quá đúng là khác. Tôi chỉ buồn cười là trông 2 gói hành lý của anh bên Cho thì nhẹ bên
Nhận thì nặng, vậy mà anh cũng nói được câu đó.
Ích kỷ nhìn lại 2 gói đồ của mình, gật đầu. Sòng phẳng thoáng bâng khuâng:
– Không phải lúc nào tôi cũng sòng phẳng cả đâu. Có những người cho tôi nhiều mà tôi không cho lại được là mấy. Ví như tình yêu cha mẹ cho tôi gần như vô hạn, chẳng kể tôi có đáp lại hay không. Vậy là tôi Nhận nhiều hơn Cho. Với con cái thì tôi Cho chúng nhiều hơn Nhận về. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy mà 2 gánh hành lý của tôi thường cân nhau.
Tiếp tục đọc

Ngày mai có thể là quá trễ

Câu chuyện tình buồn của Jacelyn và cô gái bán hàng ở cửa hàng đĩa CD….

Có một cậu thanh niên tên Jacelyn,18 tuổi từ lâu mắc một căn bệnh ung thư không thể chữa khỏi . Căn bệnh có thể cướp đi mạng sống của cậu bất cứ lúc nào . Suốt ngày cậu chỉ quanh quẩn trong căn nhà với bàn tay chăm sóc và tình yêu thương vô bờ bến của bà mẹ . Hầu như không đi ra ngoài , nhưng ở nhà mãi cũng buồn nên một hôm cậu xin được đi dạo phố .
Cậu đi đến cuối phố nơi có rất nhiều cửa hàng . Khi đi ngang một cửa hàng bán băng đĩa , cậu thoáng nhìn vào một giây rồi lại bước đi tiếp , chợt cậu đứng khựng lại rồi như sực nhớ ra điều gì đó , cậu quay gót nhìn vào cửa hàng một lần nữa và ngay lập tức cậu hiểu thế nào là tiếng sét ái tình . Cậu mở cửa bước vào , mắt không nhìn gì ngoài cô gái trạc tuổi cậu . Cậu bước đến gần hơn , gần hơn nữa cho đến lúc cậu đứng ngay trước quầy hàng của cô gái . Cô gái nhìn lên hỏi :” Anh cần gì ạ?”.
Cô mỉm cười và cậu nghĩ rằng đó là nụ cười đẹp nhất cậu chưa từng thấy . Cậu muốn hôn cô gái ngay lúc đó .
Cậu trả lời :” ừm ..à..Tôi muốn mua một đĩa CD “.
Cậu lấy đại một đĩa rồi trả tiền .
” Anh có cần gói lại không ạ ?” – Cô gái nhẹ nhàng hỏi , đôi môi nở nụ cười duyên dáng.
Cậu gật đầu,cô gái đi ra phía sau rồi quay lại với chiếc đĩa CD đã được gói cẩn thận rồi trao cho cậu . Cậu nhận đĩa , rồi bước ra khỏi cửa hàng .

Từ hôm đó ngày nào cậu cũng đến cửa hàng mua một chiếc CD và cô gái lại gói thật đẹp . Cậu đem chiếc đĩa về cất vào tủ . Cậu vẫn còn quá e thẹn không dám mời cô đi uống nước dù cậu rất muốn . Bà mẹ biết chuyện này và bảo cậu con trai hãy can đảm ngõ lời với cô gái .
Tiếp tục đọc